Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

HƯ ẢO


Mải bước ngu ngơ
Vấp một câu thơ
Hoài mình cám cảnh
Hiểu đâu chữ ngờ…
Hỡi nàng thơ, hỡi nàng thơ
Ta chỉ là kẻ mộng mơ trong hoang tưởng
Một gã làm vườn với những giấc mơ
Bàn tay run nâng nụ hồng thấm giọt
Bầu trời vuông tròn, giấc ngủ đìu hiu
Gió cho ta mát, sương cho ta hơi thở
Hạt máu là nắng mai, ta nguyện tôn thờ

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

LỜI CẦU NGUYỆN

Không biết chị còn ở trên cõi đời này hay không. Điều duy nhất em làm được đó là cầu mong cho chị sự bình an dù chị còn ở trên trần gian hay đã ở cõi vĩnh hằng.

Chị là con người không bị khuất phục bởi căn bệnh thế kỷ và sự nghiệt ngã tham lam tàn bạo của cuộc đời. Chị đã mất tất cả, nhưng tất cả sẽ là của chị.

Những khi ngồi nghe chị kể về những bức tranh, những cơn mưa biển… những chuyện đời thường hay cả những ông sư tán chị. Em vẫn cười một mình với hai chữ “ Con trời”.

Em viết lên đây dường như là lời của chị…

Thế gian này quá ư là tầm thường phải không chị?



Tôi sinh ra, đứa trẻ xinh lằn lặn

Và nhìn tôi, vẫn lằn lặn với đời

Thật cay đắng thà tôi là tàn phế

Tôi đâu cần tránh né giữa thời gian



Hỡi thượng đế, đâu là sự hoang tàn

Xin hãy chỉ cho tôi được biết

Và tất cả những gì oan nghiêt

Cho tôi bớt đau…cũng một kiếp người



Cha, mẹ hỡi bây giờ con như thế

Vẫn biết tôn thờ công của mẹ cha

Chỉ một nỗi con cũng là tàn phế

Ước mơ nhỏ nhoi, tồn tại giữa đời



Hỡi thượng đế, nay tôi là như thế

Vì thương tôi hãy thương khắp bao người

Hãy mở cửa thiên đường ngày tận thế

Trần gian này có tội lỗi gì đâu



Ước mơ nhỏ nhoi như lá rơi khắp chốn

Được thu gom rồi đốt lúc chiều vàng

Vẫn tí tách vui cười trong ánh lửa

Gió cuốn tro tàn theo cát bụi thời gian



Bay tung lên trong ngọn gió hoang tàn

Để phiêu lãng cùng với đời, với kiếp

Để quên đi những ngày đau thất thiệt

Ước mơ một lần tôi sẽ được là tôi

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

GIẤC MƠ


Thiên sứ bay về với giấc mơ 
Kể cho nhau nghe những vầng thơ 
Về người con gái cười trong nắng 
Thời gian nóng vội phải chậm chờ 

Gót nàng nhẹ lướt trên phím tơ
 Lời yêu thương để phải tôn thờ 
Và một kẻ yêu mang lòng nhớ
 Sẽ mai lung linh chẳng phai mờ

HOA BIỂN TRẮNG



Nàng nói rằng nàng yêu hoa biển trắng của đại dương.

 Chàng ra khơi, vượt qua bao nhiêu mênh mông bão táp.

Chàng đến nhiều nơi để tìm nhưng không ai biết gì về loài hoa đó.

Ngày trở về không có bông hoa mà người yêu mong ước… Chàng chỉ biết kể cho nàng nghe về những mảnh đất xa xôi, những con người xứ lạ. Chàng kể về những sóng gió mà chàng cùng bạn bè đã vượt qua, những kỷ niệm, những ân tình…

Chàng kể mãi…bởi hành trình của chàng đã trải qua rất dài.

Một vòng tay ấm ôm lấy vai chàng và tiếng thì thầm trìu mến:

“Chàng ơi, những gì chàng kể cho em nghe đó chính là hoa biển trắng của đại dương. Ngày chàng trở về là sau những chuỗi ngày em luôn cầu nguyện. Bởi em biết rằng nếu không có tình yêu mong đợi nơi bến bờ thì điểm đến của người thủy thủ là đáy của đại dương, và em cũng hiểu rằng chàng đã vượt qua sóng gió để quay về bởi vì tình yêu của chàng dành cho em”....


Hạnh phúc ngút mây

Má nàng hây hây

Tiếng trẻ thơ ngây

Tình yêu mãi mãi…

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

FOR GET ME NOT

Chuyện rằng: 
Nàng nói : "Anh xuống hái cho em"
Chàng nói là chàng sợ chết đuối
Nàng buồn
chàng bèn liều và bị chìm thật
Chàng cố hét :"For Get Me Not"
Nàng khóc
thế là thành lưu ly
Sau này có một chàng mang cần cẩu đến hái
thế là lưu ly thành kỷ niệm

LỜI THƯƠNG MẾN


Em đang tưởng tượng Anh đúng Là Tôn Ngộ không thật rồi .
 Một ngày mà Anh không trêu trọc được ai chắc Anh bứt rứt chân tay lắm 
Em thích những Triết lý trong cuộc sống . Những lời hay ý đẹp để mình Chiêm nghiệm . Cớ chi Anh cứ sửa gáy em vậy?
 Em ước gì mình có được một phép màu . Em sẽ tìm bằng được cái vòng Kim cô để thỉnh thoảng ...... Đặt lên đầu Tôn một cái hiiiiii . Khi đó mới thấy Anh tuyệt vời làm sao

LỜI ÂN CẦN

Lãng Tử yêu 
Cái tình của người Lãng Tử yêu 
 Tình đến rồi đi , chẳng nhớ nhiều 
 Vấn Vương tình gió mong manh lắm 
Cái đó chỉ là Hương vị yêu 

Thật yêu 
 Để mặc dòng đời cứ việc trôi 
Tình thắm trong nhau mãi không rời 
Đong đầy cảm xúc thương và nhớ
 Khi đó mới là đã Thật Yêu