Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

LỜI CẦU NGUYỆN

Không biết chị còn ở trên cõi đời này hay không. Điều duy nhất em làm được đó là cầu mong cho chị sự bình an dù chị còn ở trên trần gian hay đã ở cõi vĩnh hằng.

Chị là con người không bị khuất phục bởi căn bệnh thế kỷ và sự nghiệt ngã tham lam tàn bạo của cuộc đời. Chị đã mất tất cả, nhưng tất cả sẽ là của chị.

Những khi ngồi nghe chị kể về những bức tranh, những cơn mưa biển… những chuyện đời thường hay cả những ông sư tán chị. Em vẫn cười một mình với hai chữ “ Con trời”.

Em viết lên đây dường như là lời của chị…

Thế gian này quá ư là tầm thường phải không chị?



Tôi sinh ra, đứa trẻ xinh lằn lặn

Và nhìn tôi, vẫn lằn lặn với đời

Thật cay đắng thà tôi là tàn phế

Tôi đâu cần tránh né giữa thời gian



Hỡi thượng đế, đâu là sự hoang tàn

Xin hãy chỉ cho tôi được biết

Và tất cả những gì oan nghiêt

Cho tôi bớt đau…cũng một kiếp người



Cha, mẹ hỡi bây giờ con như thế

Vẫn biết tôn thờ công của mẹ cha

Chỉ một nỗi con cũng là tàn phế

Ước mơ nhỏ nhoi, tồn tại giữa đời



Hỡi thượng đế, nay tôi là như thế

Vì thương tôi hãy thương khắp bao người

Hãy mở cửa thiên đường ngày tận thế

Trần gian này có tội lỗi gì đâu



Ước mơ nhỏ nhoi như lá rơi khắp chốn

Được thu gom rồi đốt lúc chiều vàng

Vẫn tí tách vui cười trong ánh lửa

Gió cuốn tro tàn theo cát bụi thời gian



Bay tung lên trong ngọn gió hoang tàn

Để phiêu lãng cùng với đời, với kiếp

Để quên đi những ngày đau thất thiệt

Ước mơ một lần tôi sẽ được là tôi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét