Nàng nói rằng nàng yêu hoa biển trắng của đại dương.
Chàng ra khơi, vượt
qua bao nhiêu mênh mông bão táp.
Chàng đến nhiều nơi để tìm nhưng không ai biết gì về loài
hoa đó.
Ngày trở về không có bông hoa mà người yêu mong ước… Chàng
chỉ biết kể cho nàng nghe về những mảnh đất xa xôi, những con người xứ lạ. Chàng
kể về những sóng gió mà chàng cùng bạn bè đã vượt qua, những kỷ niệm, những ân
tình…
Chàng kể mãi…bởi hành trình của chàng đã trải qua rất dài.
Một vòng tay ấm ôm lấy vai chàng và tiếng thì thầm trìu mến:
“Chàng ơi, những gì chàng kể cho em nghe đó chính là hoa biển
trắng của đại dương. Ngày chàng trở về là sau những chuỗi ngày em luôn cầu nguyện.
Bởi em biết rằng nếu không có tình yêu mong đợi nơi bến bờ thì điểm đến của người thủy thủ
là đáy của đại dương, và em cũng hiểu rằng chàng đã vượt qua sóng gió để quay về
bởi vì tình yêu của chàng dành cho em”....
Hạnh phúc ngút mây
Má nàng hây hây
Tiếng trẻ thơ ngây
Tình yêu mãi mãi…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét